Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2016

Ngày ấy, bây giờ

Hà Quảng

Ngày ấy, bây giờ

Hai mươi năm một chặng đường dài
Cứ lan tỏa trên bầu trời rộng lớn
Để sáng nay thầy trò gặp lại
Bao nỗi buồn vui quên nhớ đủ điều.

Thầy đã gặp các em sau hai mươi năm
Sau hai mươi năm mà sao cứ ngỡ…
Kỷ niệm còn nguyên như ngày xưa đó
Kỷ niệm in vào đôi mắt xa xăm.

Thầy trò gặp nhau trong buổi sáng nay
Thành phố yêu thương gió sông Trà thổi mát
Ly cà phê mang niềm tâm sự
Ẩn chứa bao điều còn đó - ngày xưa.

Tất cả lùi xa sau hai mươi năm
Các em trách thầy - không nhớ tên từng đứa
Cái trách dễ thương bao điều hàm chứa
Niềm yêu thương còn lắng đọng đến giờ.

Lớp 12 C4 (khóa 1996) sao quá yêu thương
Cứ rạo rực tâm hồn giàu cảm xúc
Thầy viết vội vần thơ trong ngày gặp mặt
Để nhớ để thương ngày ấy - bây giờ.

Quảng Ngãi, sáng 26. 3. 2016

Thứ Năm, 24 tháng 3, 2016

Khát vọng trái tim yêu

Hà Quảng

Khát vọng trái tim yêu
(viết cho một người…)

Bao lâu rồi em mãi đi tìm
Tình anh trong mắt em ngày ấy
Cuộc đời trải qua bao mùa thay lá
Em vẫn là em của những ngày…

Em vẫn là em của ngày xưa
Tìm anh trong chốn cũ mong manh
Mùa xuân vẫn nguyên màu hơi thở
Cơn gió thoảng qua hơi mát trong lành


Đã nhiều lần em nói tiếng yêu anh
Mùa xuân mang hình đáy mắt
Trái tim em thầm thì...bao lần thắt chặt
Trăn trở nhiều để thật sự yêu anh.

Tình yêu sao viễn tưởng xa xăm
Cứ hiện hữu giữa đôi bờ hư thực
Có lúc em giận hờn bực tức
Vì tình anh cứ khép mở đôi vần.

Viết cho người và cũng viết cho ta
Nơi chốn trần gian mây gió đủ điều
Tình yêu đấy nhưng làm sao hiểu được
Ý nghĩa muôn đời khát vọng trái tim yêu.

Sáng 21. 3. 2016

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

Tháng ba xưa

Hà Quảng

Tháng ba xưa

Tôi đã biết tháng ba vàng hoa cải
Rạo rực lòng thương dáng tháng ba
Tháng ba xôn xao cơn gió đầu làng
Mẹ nhặt cỏ vun hàng cau chờ ngày đi chợ.

Cô gái nhà bên bây giờ xa lắc
Về bên kia làm mất mối duyên đầu
Ai vẽ tháng ba trong nỗi nhớ
Có dáng… chiều xưa thấp thoáng một cây cầu.

Gió trở mùa cái chớm lạnh dòng sông
Mênh mông lắm hạt cát vàng ấp ủ
Bãi sóng ngang có cánh buồm ngái ngủ
Đêm chập chờn đôi cánh vạc mong manh.

Tôi viết bài thơ tháng ba vàng nỗi nhớ
Tháng ba vàng nắng gió dọc triền sông
Hoa cải vàng sương bên kia lãng đãng

Biết em có chồng còn nhớ tháng ba xưa?

Tháng hai

Hà Quảng

Tháng hai

Tháng hai gầy tháng hai mong manh
Để nỗi nhớ giọt mưa lãng đãng
Chiều xuân nay sao mà lãng mạn
Khách đa tình thêm một ngày thương.

Một ngày thôi cũng nói được bao điều
Khi nỗi nhớ chập chờn con sóng biển
Cuộc đời này sao nhiều bão tố
Con sóng buồn thả nhịp vỗ triền miên.

Đã biết vậy thôi em đừng nói nữa
Đừng phân bua khi cách trở xa đàng
Tình yêu nào không gặp nẻo trái ngang
Để tháng hai mòn nỗi nhớ.

Cơn gió lạnh lại tràn về nơi thôn vắng
Thao thiết buồn thầm lặng tháng hai buông
Tháng hai trôi qua lặng lẽ đôi bờ
Triền sông nhỏ gió lùa qua cửa sổ.

Chiều 29. 2. 2016 

Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2016

Chùm thơ Hà Quảng đón xuân

Chùm thơ Hà Quảng đón xuân

Hà Quảng

1.Cỏ thơm

Từ cõi miền xa thẳm
Em hiện hữu xuân này
Màu cỏ thơm quyến rủ
Để lòng ai ngấm say.

Có một loài cỏ thơm
Trong khu vườn tình ái
Làm bao đêm trăn trở
Bến bờ nhớ thương ơi!

Đất trời đang chuyển giao
Cỏ thơm khoe sắc mới
Chỉ là mến thương thôi
Sao lòng anh cứ ngỡ…

Có phải anh chiêm bao
Giữa đôi bờ hư thực
Mùa xuân về rạo rực
Lời tỏ tình yêu thương.

Theo nỗi nhớ thời gian
Sỏi đá dẫu hao mòn
Loài cỏ thơm quý phái
Duyên dáng giữa trời xuân.

Có một loài cỏ thơm
Lan tỏa tận cõi lòng
Em có nghe tiếng sóng
Anh đón mùa xuân sang!



2.Tình em và mùa xuân

Mùa xuân này anh muốn nói với em
Câu thơ tình nhớ thương ngày tháng cũ
Năm tháng đi qua vẫn còn chưa đủ
Anh âm thầm lặng lẽ ánh sao rơi.

Ánh sao rơi vào miền xa thẳm
Câu thơ tình anh viết rẽ sang trang
Câu thơ tình anh viết sao lãng mạn
Cánh đồng khuya tình tự đón xuân về.

Một chút gì vẫn còn nguyên đó
Mùa xuân này ai tha thiết lời yêu
Dù biết rằng cuộc sống bao điều…
Chiều Sài Gòn long lanh nỗi nhớ.

Em mang tên loài hoa màu tím
Tím trong anh nỗi nhớ dâng tràn
Có ai ngồi đếm bước thời gian
Thấp thoáng dáng em về ngang ngõ.

Tình em và mùa xuân đằm thắm
Thiết tha lòng chàng xứ Quảng ước ao
Biết bao điều cuộc sống khát khao
Chúng mình bên nhau chờ giao thừa đến!


3.Em có về Quảng Ngãi

Tết năm nay em có về Quảng Ngãi
Trời quê hương vào độ giao mùa
Đám ruộng nhỏ nay thay vùng đổi thửa
Gió sông Trà khao khát đợi người thương.

Em có về với ao ước chờ mong
Mẹ già đợi em ngày về ăn Tết
Dù ngày Tết có đơn sơ đạm bạc
Gia đình đông vui mẹ thấy thỏa lòng.

Câu ca quê mình ngời ánh bình minh
Rặng phi lao gió lùa trở giấc
Em có nghe mùa xuân trong lòng đất
Quê hương mình đổi thịt thay da.

Em có về với đất Quảng quê ta
Cánh đồng lúa mơn man đang thì con gái
Núi Thiên Ấn muôn người đi trẩy hội
Trời đất giao mùa mẹ mong đợi chờ em!

4. Tình thơ

Không biết chiều nay ai nhớ ai
Mà sao con sóng vỗ liên hồi
Anh nghe hơi thở trong lòng biển
Một giấc mơ màng cõi xa xôi.

Em nói rằng thương mến thương thôi
Trong anh thao thức vẫn đong đầy
Mùa xuân chầm chậm về ngang ngõ
Ai biết tình ai ngấm ngầm say!

Vần thơ anh viết có thu rơi
Một ánh trăng khuya lạc bến bờ
Hơi sương phủ kín ngày xưa cũ
Em vẫn tình thơ bến sông mơ.

Em vẫn là em của tình thơ
Nhớ nhung nét bút vọng những ngày…
Màu xanh kỷ niệm thời xa ấy
Lặng lẽ lòng ai thương nhớ ai.

Chỉ biết rằng em - em của thơ
Vần thơ thao thức bóng trăng ngà
Đêm đêm lan tỏa bờ sông lạnh
Nỗi nhớ sao mà cứ thiết tha!

5.Nỗi niềm

Em vẫn trinh nguyên màu sắc cũ
Nỗi niềm riêng hồi họp đón xuân sang
Đầu tháng Chạp không khí Tết rộn ràng
Thảng thốt bao điều anh chưa kịp nói.

Ở phương xa có người đang mong đợi
Mua vé tàu về Tết với quê hương
Biết bao buồn vui trên khắp nẻo đường
Nỗi buồn nào hơn khi tàu hết vé!

Không chỉ riêng em mà bao người khác nữa
Công việc cuối năm tất bật đủ điều
Trời cuối đông bóng ngả liêu xiêu
Và còn nữa… lo đường về ngày Tết!

Nỗi nhớ niềm vui được về quê ăn Tết
Không khí quê nhà nhè nhẹ dịu êm
Không khí quê nhà đầm ấm yêu thương
Đan cài chặt nỗi lòng người xa xứ.

Không biết có ai làm người lữ thứ
Khi Tết về ngồi ngắm sương rơi
Chắc thấm thía bao điều trong tiềm thức
Bỗng giật mình khi xuân đến nơi nơi…

6. Mùa xuân nơi Trường Sa

Những con tàu thêm sức xuân ra đảo
Mang tình yêu hơi thở đất liền
Sóng bạc đầu vỗ nhịp triền miên
Lấp lánh hoa bàng vuông khoe sắc.

Mùa xuân nơi Trường Sa thân yêu
Đâu chỉ có sóng gió và mây trời lồng lộng…
Mà có cả chiếc bánh chưng dáng hình của đất
Bầu trời xanh chắp cánh giấc mơ xanh.

Chim hải âu vỗ cánh tung trời
Rạo rực tình yêu lòng người vợ trẻ
Cảm nhận bao điều mùa xuân mới mẻ
Dõi mắt trông chồng về phía khơi xa.

Mùa xuân nơi Trường Sa chúng ta
Anh lính đảo vững vàng tay súng
Vững niềm tin nơi lãnh hải tiền tiêu
Chắc tay súng giữ chủ quyền đất nước.

Nối yêu thương đảo với đất liền
Lời thề thiêng liêng cao cả nhất
Quyết không để một tấc đất bị mất
Quyết không để kẻ thù chiếm lấy đảo nhà.

Mùa xuân về trên đảo Trường Sa
Biển xanh hơn và gợi ngàn nỗi nhớ
Lá thư tình của người yêu nhắc nhở
Sống trọn tình cho Tổ quốc và em.

7. Cầu cảng Lý Sơn

Những chuyến tàu nối nhau ra đảo
Cầu cảng Lý Sơn cười nói rộn ràng
Người đi làm xa nay về ăn tết
Sum họp gia đình tình cảm chứa chan.

Cầu cảng này còn đây bao kỷ niệm
Buổi tiễn anh đi em hẹn ngày về
Nỗi nhớ niềm thương đan cài buộc chặt
Điện lưới quốc gia rực sáng đường quê.

Đỉnh Thới Lới muôn đời vẫn vậy
Vẫn uy nghi sừng sững giữa biển đông
Vẫn ung dung như người dân đất đảo
Dong thuyền ra khơi giữ biển yêu thương.

Con sóng biển Đông vỗ nhịp triền miên
Khẳng định chủ quyền biên cương nước Việt
Mùa xuân về cho tình yêu tha thiết
Cây bàng trái vuông khao khát đợi chờ…

Trở lại bến xưa gặp lại con đò
Nhộn nhịp vui tươi ngập tràn hàng hóa
Cầu cảng Lý Sơn những ngày giáp tết
Như bản tình ca khúc hát giao mùa.




Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2015

Thao thức canh dài

Hà Quảng

Thao thức canh dài


Nỗi buồn nào đè nặng xuống mắt em
Đêm canh ba một mình ai thức giấc
Anh ở phương xa bao điều rất thật
Còn bao điều chưa bộc lộ cùng em.

Những ngày này sao công việc bộn bề
Để thương nhớ cứ lăn tròn khoé mắt
Em có nghe trái tim mình thắt chặt
Tình yêu em trăn trở giấc canh dài.

Còn những điều chưa nói được lời yêu
Đêm hoang vắng chú mèo con ngái ngủ
Anh thấy tình mình còn bao điều ấp ủ
Chuyến xe chiều vội vả hướng về đâu!


Tình yêu em vẫn nguyên thuở ban đầu
Con sông cạn lòng vì tình mình mong đợi
Nỗi nhớ thương vương nắng chiều từng sợi
Anh yêu em yêu thao thức canh dài.

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

Biển

Hà Quảng

Biển

Em để biển cho ai
Mà sóng xô bờ cát
Em có nghe biển hát
Khúc nhạc chiều vi vu.

Biển lặng lẽ âm thầm
Dâng ngàn năm thương nhớ
Tình yêu em một thuở
Giấc mơ nào cho em?

Biển bao đêm trăn trở
Anh biết nói sao đây
Khi tình yêu con sóng
Vỗ dạt dào ý thơ.

Anh lặng lẽ âm thầm
Biển cho đời nỗi nhớ
Biển cho đời vần thơ.
Em có nghe biển hát?

Câu thơ tình anh viết
Vương tóc mềm gió bay
Em ơi! Em có hay?
Biển mình đang bão tố.

Em để biển cho ai?
Mà sóng tràn dữ dội
Mùa đông về chi vội
Sóng thét gào biển khơi

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

Tiếng lòng

Hà Quảng


Tiếng lòng

Không khí 20. 11 tràn về bục giảng
trên tấm bảng đen có dòng chữ “chào mừng…”
tôi cảm thấy ấm lòng
khi nhận những đóa hoa
những dòng tin nhắn
của học sinh cũ trên khắp mọi miền.

ngày 20. 11 lại về
cũng như tôi và bao người khác nữa
biết bao điều muốn nói
biết bao điều nghĩ suy…

hơn 30 năm trong sự nghiệp “trồng người”
hơn 30 năm một chặng đường dài
giờ ngoảnh lại thấy mình vẫn vậy
dẫu mái tóc xanh giờ đã bạc màu.

cuộc sống đôi khi nhiều điều ngang trái
nhưng tôi luôn nhận được niềm vui
luôn chắp cánh ước mơ
luôn chắp cánh cho những vần thơ
may mắn cho tôi được làm nghề dạy học!


Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

Chiều mưa Sài Gòn

Hà Quảng

Chiều mưa Sài Gòn

anh đợi em nơi cánh cửa mùa thu
mùa thu hoang vắng quá
vầng lá vàng rơi nhẹ
lững lờ từng đám mây
chầm chậm trôi.

anh thấy nơi cánh cửa ấy có những ngày qua
ngày qua em cho anh bao yêu thương trìu mến
cho anh những vần thơ ngọt mềm
mái tóc em chiều Sài Gòn lộng gió

Sài Gòn nên thơ
Sài Gòn một chiều mưa
một chiều mưa từng giọt lưa thưa
Gieo vào lòng anh nỗi nhớ

anh gọi thầm tên ai
trong chiều mưa năm ấy
em có nghe tiếng động bên hiên nhà
hay tiếng động thốt lên từ con tim
chiều mưa Sài Gòn.

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015

THẢNG THỐT TIẾNG MƯA RƠI TRONG TẬP THƠ “MƯA HOANG” CỦA NHÀ GIÁO, NHÀ THƠ HÀ QUẢNG

THẢNG THỐT TIẾNG MƯA RƠI TRONG TẬP THƠ “MƯA HOANG”
CỦA NHÀ GIÁO, NHÀ THƠ HÀ QUẢNG
Tháng năm, chùm hoa phượng vĩ xòe nở đỏ thắm, tiếng ve râm ram suốt ngày, giờ kiểm tra học kì II, tổng kết năm học ở các trường là thời gian học trò cuối cấp chuẩn bị tạm biệt nhau để bước vào đợt nghỉ hè hoặc thi tuyển vào đại học. Tập thơ “Mưa hoang” của nhà giáo, nhà thơ Hà Quảng được xuất bản giới thiệu với công chúng yêu thơ như đợt gió mát lành, cơn mưa chiều bất chợt… làm nhẹ bước chân bạn đọc giữa ngày hạ nóng bức xứ sở miền Trung.

Đây là tập thơ thứ ba, sau tập thơ: Con sóng tình yêu (2010), Thao thức (2013), với 48 bài thơ với chủ đề quen thuộc về tình yêu quê hương, gia đình, đôi lứa trong thế giới ảo thực. Hà Quảng với độ cảm xúc “chín” ở tứ thơ, các câu chữ và từng bài thơ, ngôn ngữ sử dụng bình dị, chân phương, mộc mạc đôi lúc “phiêu” với chính mình. Anh làm giàu ngôn ngữ thơ với thủ pháp ước lệ, thăng hoa, đầy nhạc điệu. Quê nhà giáo, nhà thơ Hà Quảng ở Năng Xã, Nghĩa Hiệp mà nơi ấy có: “Con đường làng vương vương màu nắng/ Hoa ngọc lan nhà ai… theo gió đi về” (Chiều sông quê), một hình ảnh rất gợi gần gũi thân thương. Ai mà không đi lên từ chính quê hương mình: “anhtựa vào kí ức… anh cảm nhận bao điều/ man mác tình em/ và dòng sông quê mẹ” (Dòng sông quê mẹ). Hình như “cơn mưa” đã day dứt, ám ảnh trong thơ Hà Quảng: “Một chiều mưa bên kia sông Vệ/ Anh lặng thầm theo kí ức thời gian/ Em xa xôi hiện về bên bến vắng/ Mưa nhòa từng giọt mưa rơi…” (Tiếng mưa rơi), hay ta bắt gặp hình ảnh mưa nên thơ: “Mưa về trên Đồng Cát/ Thị trấn nhỏ bình yên/ Để lòng ai nhung nhớ/ Một khoảng trời vô biên…” (Chiều mưa Đồng Cát). Bất chợt nắng, bất chợt mưa, thời tiết cũng nhõng nhẽo, làm mình làm mẩy với Đất và Người: “Cơn mưa hoang rong chơi về phố biển/ Gió nồng nàn gợi dáng thu xưa/ Chùm hoa dại trầm mình trong mưa/ Mưa mùa này thường hay bất chợt…” (Mưa hoang). Sông Vệ, con sông quê hương nhắc anh nhớ lại những kỉ niệm vơi đầy, chuyện con đò bến nước, với lở bồi duyên phận: “Ngày mai em về sông Vệ/ Nhớ thương con sóng vỗ bờ/ Nhớ thương ngày xưa còn đó/ Trăng mờ lạc lõng bơvơ…” (Ngày mai em về sông Vệ). Anh yêu Biển, tình yêu dành cho Biển của Hà Quảng cũng thật thiết tha. Anh có một số bài thơ sáng tác về chủ đề ”Biển đảo” được chọn đăng trên một số báo, tạp chí trong những năm qua. Người lính Hải quân với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc nơi đầu sóng ngọn gió: “Anh lính đảo vững vàng tay súng/ Bảo vệ chủ quyền lãnh hải biên cương.” ((Mùa xuân trên đảo Trường Sa). Tập thơ “Mưa hoang” có một số bài thơ thơ về trường lớp, tình cảm của anh dành cho ngôi trường nơi anh được đào tạo Trường đại học sư phạm Quy Nhơn, nơi ấy: “Hàng me tây góc phố/ Hương sứ nơi giảng đường/ Phòng em hoa giấy nở/ Tâm hồn ai vấn vương?…” (Quy Nhơn ngày về). Mái trường anh đang giảng dạy cho bao thế hệ học sinh nay đã trưởng thành: “Như cánh chim tung khắp mọi miền/ Sau hai mươi năm các em trở về trường cũ/ Thăm thầy cô gặp bạn bè ngày ấy/ Niềm vui dâng tràn sau hai mười năm…”, tình thầy trò ấm áp sẻ chia những kỷ niệm cũ trong ngày hội ngộ. Ở một góc khuất khác, thơ tình của Hà Quảng cũng thật mãnh liệt, thiết tha, có thể là tình yêu đơn phương từ một phía, anh tự hỏi chính mình: “nhưng em biết không: nỗi nhớ/ đang hoành hành/ đang trăn trở/ dông bão lòng anh” (Nỗi nhớ). Những bí mật về tình yêu của anh vẫn còn dấu kín nhưng đối với Thơ thì bộc lộ ra ngoài: “ Em bỏ quên anh cũng chẳng còn nhớ nữa/ Chiều đơn côi lặng lẽ áng mây chiều/ Chiều đơn côi ai tìm nghĩa chữ yêu/ Còn bí ẩn bao điều chưa nói.” (Bao điều chưa nói). Khác với dáng vẻ đạo mạo mô phạm của một nhà giáo, kỷ niệm cũ ở anh luôn ùa về, những vùng đất và con người anh từng đi qua, luôn yêu thương chân tình đầy cảm xúc: “trời Quảng Ngãi giăng giăng mây tím/ em dịu hiền man mác dáng thu/ trong khoảng lặng thinh/ chiếc đồng hồ/ tíc tắc/ tíc tắc/ từng tiếng buông rơi…” (Thời gian đừng qua mau).
Khép lại tập thơ “Mưa hoang” của Hà Quảng, bạn đọc sẽ được cảm nhận với những bài thơ nhẹ nhàng hoặc tìm cho mình những lý giải thú vị của tác giả về tình yêu “mưa”, dù là mưa “hoang”. Thảng thốt tiếng mưa rơi, những rung cảm về tình yêu quê hương, tình yêu đôi lứa… trong tập thơ sẽ lắng đọng lại trong mỗi chúng ta sau khi đọc hết tập thơ./.
Sông Vệ,14/5/2015
HỒ NGHĨA PHƯƠNG

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

Sài Gòn vào thu

Hà Quảng
Sài Gòn vào thu
Tặng: Lê Dân

Những giọt mưa rơi
Xôn xao cơn gió chuyển mùa
Sài Gòn vào thu
Long lanh giọt sương
Ngọt ngào.

Những biệt thự trầm mình trong mưa
Mưa lất phất
(cơn mưa không hò hẹn)
Mềm mại tóc em.

Mùa thu này Sài Gòn
Mưa từ phía em nỗi nhớ ngọt mềm
Mưa từ phía anh nhiều trống vắng
Hàng cây xanh bên đường lặng im…

Em đến Sài Gòn khi tuổi vừa mười tám
Anh đến Sài Gòn như một lữ khách tha hương…
Mỗi người
Mỗi…con đường
Gặp nhau
Điểm hẹn.

Sài Gòn hiền hòa
Trong anh
Trong em
Sài Gòn vào thu

Quảng Ngãi, 25. 8. 2015

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Bao điều ao ước

Hà Quảng

Bao điều ao ước

Anh gặp em ngày Sài Gòn đầy nắng
Tháng bảy về bao nỗi nhớ thương
Nỗi nhớ ấy phủ màu ngày tháng đợi
Thổn thức hoài tình ai vấn vương.

Có phải tình em xanh màu lá cỏ
Trời Sài Gòn bất chợt cơn mưa
Nắng dịu nhẹ như mắt em sũng ướt
Lời tình yêu thắp cánh thu xưa.

Anh biết nói sao để gọi là vừa
Màu nhung nhớ trải dài ngày tháng rộng
Trái tim anh có lần bỏ ngỏ
Để nhớ nhung thầm lặng chờ mong.

Không biết bây giờ đường tình có cong
Vệt nhớ vệt thương nắng chiều mong đợi
Ở bên ấy ai cảm màu phẳng lặng
Sao bên này nỗi nhớ cứ đầy vơi.

Khoảng cách bao năm nhung nhớ vọng về
Màu nhớ ấy lặng thầm trong khóe mắt
Nắng Sài Gòn gợi bao điều rất thật
Còn bao điều ao ước phải không em?

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

Đầu tháng bảy

Hà Quảng
Đầu tháng bảy

Tháng bảy rồi em có nhớ không?
Cơn mưa nào năm ấy
Tình em một thuở
Sợi nhớ, sợi thương chạm vào ký ức.


Có phải bây giờ có người chờ mong?
Có ai đợi ai xanh màu nhung nhớ?
Đầu tháng bảy mộng mơ
Đầu tháng bảy suy tưởng.

Ai là người tương tư?
Ai là người thương nhớ?
Em ơi!
Em có biết?
Đầu tháng bảy sao nhớ thương nhiều?

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

SAU CƠN “MƯA HOANG” LÀ THĂM THẲM NIỀM THƯƠNG, NỖI NHỚ…

SAU CƠN “MƯA HOANG” LÀ THĂM THẲM NIỀM THƯƠNG, NỖI NHỚ…

(Cảm xúc sau khi đọc tập thơ” Mưa hoang”- Hà Quảng- NXB Văn học, 2015)


Khi đọc một tác phẩm văn học, điều tôi chú ý đầu tiên là nhan đề của tác phẩm đó. Nói như Đào Ngọc Đệ: Nhan đề “như gương mặt của một con người; nó là cái nổi bật nhất để phân biệt tác phẩm này với tác phẩm khác
Như người bố, người mẹ phải nghĩ suy trăn trở lựa chọn  khi đặt tên cho đứa con thân yêu của mình, nhan đề mỗi bài (hay tập) thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết…đều thể hiện sự lao động nghệ thuật của tác giả đối với đứa con tinh thần của mình. Khi ta bắt gặp những nhan đề cũ mèm thể hiện sự lười biếng trong lao động nghệ thuật, tự dưng cảm thấy mất hứng không muốn đọc tiếp tập thơ (hay tập truyện) ấy nữa.
Giữa hàng chục tập sách mới được bạn bè xa gần biếu tặng, tôi chú ý đến tập thơ của tác giả Hà Quảng cũng bởi cái tít khá lạ và độc đáo của anh “Mưa hoang”.
“Cơn mưa hoang rong chơi về phố biển
                             Gió nồng nàn gợi dáng thu xưa.”
           (Mưa hoang)
Bằng nghệ thuật  tu từ nhân hóa, tác giả khiến người đọc thú vị khi hình dung ra “cơn mưa hoang” như một chàng lãng tử trẻ tuổi nghịch ngợm, ưa xê dịch. Một chút phiêu diêu, một chút mộng mơ tạo nên sự liên tưởng hư thực, bảng lảng giữa thiên nhiên và trạng thái tinh thần của con người:
“ Em lại tìm em trong ngút ngàn ngày tháng cũ
Em thấy bóng dáng mình bên chùm hoa dại
Em thả hồn trong nắng gió yêu thương
Em dệt vần thơ từng  sợi tơ vương
Thảng thốt chiều nay sao dài nỗi nhớ…”
(Mưa hoang)
Trong toàn tập thơ, tác giả dành nhiều thời gian ưu ái viết về tình yêu đôi lứa:
“ mái tóc bay trong chiều lộng gió
phủ xuống câu thơ ngọt mềm”
(Mái tóc em)
Tác giả đã  khéo léo sử dụng biện pháp tu từ nghệ thuật hoán dụ “mái tóc” theo phương thức chuyển nghĩa để nói về một bóng hồng mà anh hằng nhung nhớ. “Mái tóc” đó “bay trong chiều lộng gió”, rồi tìm điểm dừng thật nhẹ nhàng, êm ả “phủ xuống câu thơ ngọt mềm”.  
“Câu thơ ngọt mềm”. Câu thơ nhờ có hình ảnh mái tóc trở nên dịu dàng, êm ái, đáng yêu xiết bao! Sự chuyển  đổi cảm giác trong thơ từ thị giác đến vị giác, xúc giác, thính giác và  đến cả linh giác. Bao kỷ niệm thân thương ùa  về “mái tóc” như “câu thơ mượt mà”- mái tóc “ thơm hương dịu dàng” là cái cớ để người thơ ấy vấn vương một mối tình trong hoài niệm thẳm sâu…
“ Vần thơ anh viết có tình em
Mái tóc em bay trong gió chiều
Có hương sen tỏa trong hơi thở
Ánh mắt lặng thầm…bao lời yêu”
(Em của tình thơ)
Người đẹp không chỉ hiện lên trong thơ Hà Quảng bằng hình ảnh hoán dụ chọn lọc “mái tóc” mà còn bằng hình ảnh hoán dụ “đôi mắt” nữa:
“ ánh mắt của suy tưởng
của đắm say
cháy bỏng cơn khát
…đôi mắt em
hoang sơ màu tư tưởng
xanh niềm mơ ước
xanh lòng khát khao”
                                           (Cơn khát mắt em)
Vẻ đẹp của  đôi mắt ấy không chỉ dừng ở cái nhìn sáng trong, cháy bỏng “như vì sao lấp lánh/ ánh lửa bập bùng” bề ngoài  nữa mà nó đã thể hiện rõ vẻ đẹp nội tâm, vẻ đẹp trí tuệ của em rồi. Người ta thường nói “Đôi mắt là cửa sổ của tâm hồn”. Tôi yêu những câu thơ có chiều sâu như thế trong “Mưa hoang” của Hà Quảng:
“ Một chút giận, một chút hờn lăn trên mắt em
Anh bỗng thấy câu thơ tình nặng niềm trăn trở…”
(Một chút giận, một chút hờn)
“ Em mềm mại dễ thương
như vầng trăng tỏa sáng
tỏa sáng vần thơ
tỏa sáng ước mơ
mà sao cũng là bão?
anh bị tấn công
anh bị bao vết thương
bị nỗi nhớ dày vò
anh không chống nổi !
…chiều loang tím
trĩu nặng
bão từ phía em ! »
                                         (Bão từ phía em)
Từ cơn bão Haiyan có thật trong đời, tác giả liên tưởng đến cơn bão «từ phía em» -người con gái «mềm mại dễ thương» với vẻ đẹp tâm hồn thánh thiện «như vầng trăng tỏa sáng». Thoạt nghe tưởng chừng như vô lí nhưng càng ngẫm càng thấy thật hợp lô gic: Chính vì em đẹp thế, em thánh thiện đến thế mới làm lòng anh nổi giông nổi bão bởi «nỗi nhớ dày vò/ anh không chống nổỉ». Đó là cách nói hình tượng đầy chất thơ.
Câu thơ tả tâm trạng này cũng rất gợi :
«em nhìn mưa qua cửa sổ
Chiếc lá vàng lảo đảo
Gợi nỗi niềm yêu thương»
(Sài Gòn bất chợt)
Câu thơ nhân hóa «chiếc lá vàng lảo đảo» khiến ta liên tưởng đến kiếp người mỏng manh «sắc sắc không không» như lá vàng trước cơn mưa gió của cuộc đời; lòng lại thầm mong cho đi và nhận lại thật nhiều yêu thương trong cuộc sống hữu hạn của con người…
Bên cạnh chủ đề chính viết về tình yêu đôi lứa, Hà Quảng cũng dành dụm thời gian viết về tình yêu gia đình, tình yêu quê hương, đất nước. Tình yêu gia đình, quê hương, đất nước trong thơ anh gần gũi thân thương và hòa quyện khăng khít, thắm thiết. Không gian thơ mở rộng đa chiều: từ cơn «Mưa xưa» qua  «Chiều mưa Đồng Cát»; từ «Dòng sông quê mẹ» đến «sông Thoa», «sông Dinh»; từ giọt «Nắng phương Nam» đến «Đôi miền thương nhớ»…đâu đâu ta cũng bắt gặp những hình ảnh thân thương, trìu mến, thiên nhiên ấp ủ tâm hồn người :
« Cơn mưa chiều lãng đãng
Dòng sông Thoa thì thầm…”
“ Nắng  phương Nam hay tình em là nắng
Nắng dịu hiền mang màu sắc rất riêng
Nắng phương Nam gợi bao điều khao khát
Cứ dập dờn như con sóng triền miên…”
Rất nhiều người đã làm thơ ca ngợi: Mười cô gái ở Ngã Ba Đồng Lộc nhưng Hà Quảng có cách thể hiện riêng. Vẫn bằng  thủ pháp tu từ hoán dụ, tác giả dụng công đặc tả về mái tóc- mái tóc của những nữ thanh niên xung phong thời chống Mỹ cứu nước:
“ mái tóc vương vương màu đất
mái tóc vương vương màu khói bom
cây bồ kết trĩu quả tỏa hương
cái lược, cái gương của thời con gái…”
(Mười cô gái ở ngã ba Đồng Lộc)
Không chỉ mở rộng phạm vi thơ ở không gian đa chiều, Hà Quảng cũng rất chú ý đến thời gian trong thơ: quá khứ- hiện tại- tương lai  luôn đan cài, trăn  trở trong thơ anh. Sau hai mươi năm xa cách, thầy  trò gặp lại nhau tại ngôi trường cũ, thầy giáo  rưng rưng quan sát các em đi tìm lại bóng dáng, nụ cười, tiếng nói của mình “còn đọng đâu đây nơi lớp học sân trường”. Không có tấm lòng yêu nghề mến trẻ sâu sắc, không thể viết được những câu thơ chân mộc, nặng tình như thế này:
“ Những mái đầu xanh nhuộm vài sợi bạc
Cuộc sống mỗi người nhiều nét đổi thay
Chúng ta vẫn nhận ra bao điều ngày ấy
Niềm yêu thương còn lắng đọng đến giờ!”
(Sau hai mươi năm)
Mùa xuân- thời gian khởi đầu một năm, cả nước dành sự quan tâm cho những người lính trẻ đang ngày đêm canh giữ bảo vệ biển đảo Trường Sa:
“Người dân biết các anh còn nhiều thiếu thốn
Gửi món quà quê mẹ thắm yêu thương
Người vợ gửi cho chồng bằng tình yêu chung thủy
Đứa con thơ gửi cha cái hôn nồng nàn sữa mẹ…”
Tác giả thấm thía một điều:  món quà các  anh bộ đội Trường Sa cần nhất không phải là giá trị vật chất mà là tình cảm thân thương, trìu mến, chung thủy…từ đất liền dành cho anh, giúp anh có thêm động lực “vững vàng tay súng, bảo vệ chủ quyền lãnh hải biên cương”.
Mùng ba Tết, học sinh đến thăm thầy cũng làm cho tác giả rưng rưng cảm động:
“Chén trà xuân lan tỏa
Không gian tràn nhớ thương
Hương xuân gợi vấn vương
Biết bao điều muốn nói”
(Chiều mùng ba Tết)
Mỗi khoảnh khắc thời gian đi qua cuộc đời cũng chạm vào tâm hồn đa cảm ấy miên man nỗi nhớ
“tháng ba rồi không biết sao đây
nỗi nhớ chất chồng nỗi nhớ
sao nhớ thương không lối đợi
                               vương vương tóc em nồng nàn”
(Chút nắng tháng ba)
 Giọt mưa tháng bảy  trong thơ anh cũng vương mang sầu nhớ:
“ Giọt mưa nào rơi bên kia sông
Để giọt bên này nhớ nhung sâu nặng”
(Mưa tháng bảy)
Rồi một  đêm tháng mười huyền ảo:
“ anh vịn vào ánh trăng
ánh trăng khuya mềm mại như nỗi nhớ không tên
trĩu nặng bao niềm khát khao…”
( Giữa tháng mười)
Có một mùa thu người thơ ấy ra thăm Hà Nội “thành phố cổ kính trong sắc màu hiện đại”, ngắm hồ Gươm “lăn tăn con sóng” êm dịu, sao anh vẫn cảm thấy như những con sóng ấy:
“Vỗ vào lòng anh
Cứa vào da thịt anh
Nỗi nhớ”
( Mùa thu Hà Nội)
Hơi phóng đại một chút khi nói con sóng lăn tăn nơi Hồ gươm thơ mộng kia lại có sức mạnh “cứa vào da thịt anh nỗi nhớ”. Nhưng nếu đọc kỹ từng bài thơ trong tập  thơ” Mưa hoang” của Hà Quảng, mới hiểu người thơ này luôn mượn cảnh tả tình và  cảm nhận của anh là hoàn toàn chân thực , bởi “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” (Nguyễn Du).
Thơ Hà Quảng giàu cảm xúc và mang đầy tâm trạng ưu tư hoài niệm:
“ Chiều nay cơn gió liêu xiêu
Còn không nỗi nhớ những chiều mưa xưa?”
                          (Mưa xưa)
Dẫu có mộng mơ, hoài cổ đến mấy, người thơ ấy vẫn rất tỉnh táo sống cho hiện tại và hướng đến tương lai với cái nhìn lạc quan, yêu đời. Bóc tờ lịch cuối cùng của năm cũ, treo lên tường một bloc lịch mới, anh tự hỏi mình:
“Ta làm được gì sau mỗi bước thời gian”
                       (Tờ lịch)
Anh ước mong cho mình và  cho mọi người cuộc sống ngày càng mới mẻ, tươi trẻ. Đó là thái độ sống của một người đầy lòng tự trọng, biết làm chủ bản thân và làm chủ cuộc đời.
Gấp cuốn sách lại, trong tôi vẫn còn đọng lại dư ba cơn “mưa hoang” phiêu lãng xuyên suốt chủ đề của tập thơ Hà Quảng.Tôi biết anh là một thầy giáo dạy văn cấp ba. Đó là một lợi thế để người thơ không chuyên này áp dụng các biện pháp tu từ về từ vựng (so sánh, ẩn dụ, hoán dụ, ngoa dụ…) làm cho nghệ thuật chuyển tải nội dung thơ thêm phong phú, đa dạng. Một ưu điểm về nghệ thuật nữa trong tập thơ này là tác giả  đã sử dụng linh hoạt các thể thơ tự do, thơ năm chữ,  thơ bảy chữ, thơ tám chữ, thơ lục bát… khá nhuần nhuyễn, giàu âm thanh, hình ảnh, nhạc điệu. Tôi biết có nhiều người viết thơ không chuyên ở lứa tuổi 5x, 6x thường mắc phải cái lỗi viết thơ theo lối mòn, lặp lại nội dung, cách viết của người khác và lặp lại chính mình. Rất may, Hà Quảng không mắc phải cái lỗi ấy.
Nếu có điều gì mong mỏi hơn ở thơ Hà Quảng, tôi  mong anh dồn nén cảm xúc trong từng câu chữ hơn nữa, tạo được nhiều câu thơ “ý tại ngôn ngoại” hơn nữa…Và tôi cũng rất tán đồng  với ý kiến xác đáng của nhà thơ Mai Bá Ấn: ”…Chúng ta tiếp tục mong Hà Quảng có nhiều hơn những phút “hóa dại khờ” và “hoang đàng”; nhiều hơn nữa những “ngọn tình âm ỉ cháy” cùng những “hoang sơ mộng mị” ngay chính trong lòng mình để chuyển thi pháp từ “có cớ” sang “vô cớ” ngày một thơ hơn”.
Sìn Hồ, ngày 25. 6. 2015.
Bùi Thị Sơn
(Hội viên Hội VHNT tỉnh Lai Châu- Hội viên Hội VHNT Các Dân tộc Thiểu số Việt Nam- Hội viên CLB Thơ Việt Nam.)
 
 
 
 
 
 

Thứ Năm, 25 tháng 6, 2015

Khi em giận

Hà Quảng

Khi em giận

Khi em giận Mặt Trời buồn đi ngủ
Anh bơ vơ lạc lỏng chốn không em
Chốn không em sao cô đơn đến vậy?
Con đường tình nỗi nhớ bỗng dài thêm

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015

HÀ QUẢNG VÀ NHỮNG CƠN MƯA

HÀ QUẢNG VÀ NHỮNG CƠN MƯA
(Một cảm nhận khi đọc “MƯA HOANG” – HÀ QUẢNG)

          Tôi biết Hà Quảng khá muộn màng. Có thể nói là rất muộn khi anh sở hữu trong tay ba tập thơ in riêng. Cái dáng người cao cao và khuôn mặt trầm tư của anh khiến cho tôi và mọi ngươi mới gặp gỡ lần đầu cảm thấy có gì đấy hơi khó gần ... Thế nhưng khi đọc “Mưa hoang”, tập thơ thứ 3 của Hà Quảng, tôi mới vỡ ra rằng bên trong cái vóc dáng đầy trầm tư ấy chứa nhiều lắm sự rung động nội tâm dữ dội. 
          Tôi thích đọc ngược thơ. Có lẽ vì tôi muốn đi ngược chiều với tác giả để tìm thấy cái thông điệp ẩn mình trong câu chữ. Và với “Mưa hoang” cũng vậy, tôi đã đọc ngược tập thơ từ bài cuối về trước.
           Bài “Chiều mùng ba Tết”, Hà Quảng đã để lại trong tôi cái ấn tượng đầu tiên của cái ấm áp đầu xuân khi các em về thăm Thầy cũ. Tiếng cười giòn tan chiều đầu năm tưởng chừng ngọt như kẹo gương ấy được pha thêm chút hương vị của đất trời:
                 “Giọt mưa xuân rơi rơi
                  Trên thềm xưa lối cũ
                  Giọt mưa xuân ấp ủ
                  Giấc mơ nào cho em…” 
            Theo kinh nghiệm của các cụ lão nông thì cơn mưa đầu tiên vào những ngày đón chào năm mới là cơn mưa lành, con mưa báo hiệu một năm đầy an vui và sung túc. Phải chăng Hà Quảng cũng muốn vậy và gửi vào chiều mùng ba Tết một cơn mưa như thế?
            Hà Quảng và những cơn mưa đã dẫn dắt ký ức đi từ miền xa hút với những rung động nội tâm đầy ắp nỗi niềm:
                 “Một chiều mưa bên kia sông Vệ
                   Anh lặng thầm theo ký ức thời gian…” 
                                                (Tiếng mưa rơi)
để rồi Hà Quảng nhớ một thời 
                 “… Em của ngày thuở còn đi học
                  Chiều tan trường trời đổ cơn mưa” 
                                                  (Tiếng mưa rơi)
và … 
                  “Em xa xôi hiện về nơi bến vắng
                   Mưa nhòa từng giọt mưa rơi” 
                                              (Tiếng mưa rơi)
          Thú thật là tôi cũng đã từng ngồi nhìn mưa, nghe mưa nhưng chưa bao giờ thấy “mưa nhòa từng giọt mưa”. Nỗi nhớ ở đây đã được Hà Quảng chồng lên, chất ngất yêu thương. Mưa đi xuyên qua thơ Hà Quảng từ phố thị đến những miền quê:
                “Mưa về trên Đồng Cát
                  Thị trấn nhỏ bình yên…” 
                               (Chiều mưa Đồng Cát)
               
                 “ Một chiều mưa bên kia cầu sông Vệ
                   Anh lặng thầm theo ký ức thời gian…”
Mưa trong “Mưa hoang” đã kéo Hà Quảng đi về miền xa lắc, tận sâu trong miền kí ức:
                   “ Em bỏ quên cơn mưa chiều năm ấy
                      Đường Sài Gòn ngập lối anh đi…”
                                                    (Bao điều muốn nói)
            Để rồi Hà Quảng
                            “…Câu thơ không cánh mà vương
                             Để thương, anh nhớ con đường mưa xưa”
                                                                           ( Mưa xưa)
           Tôi không thích nhặt từng từ, ghép từng chữ của Hà Quảng để tìm cho mình một sự đồng cảm. Nhưng thực sự, Hà Quảng đã lôi mưa đi khắp cuộc hành trình từ tháng ba, tháng bảy đến tận cuối mùa đông
                            “ Mưa tháng bảy sao buồn rười rượi
                              Cầu Ô kia em có đi về…”
                                                                (Mưa tháng bảy)
          Và rồi 
                              “giữa tháng mười rồi em
                               ngoài trời đang đổ cơn mưa”
                                                      (Giữa tháng mười)
           Để rốt ráo lại thì “cơn mưa hoang rong chơi về phía biển” và
                            “Cơn mưa hoang lặng im
                             Em thấy mình đơn côi”
                                                    (Mưa hoang)
             Tôi không là nhà phê bình lý luận văn chương, nên cảm nhận lan man từ những gì “Mưa hoang” mang lại nó không đầu không cuối. Cái bất chợt mưa nắng của Hà Quảng là sự dồn nén ký ức, là sự bùng vỡ của nội tâm mà chẳng biết vô tình hay cố ý mà tác giả đã dắt mưa đi theo kiểu của mình. Sự phân tích kết cấu và ngôn từ thì dành cho các nhà chuyên nghiệp, tôi không dám lạm bàn.
               Đứng về góc độ độc giả, tôi chỉ muốn khép lại bài cảm nhận của mình bằng một câu hỏi thôi. “Vì sao tác giả đặt tên cho tập thơ này là MƯA HOANG mà không phải là MƯA HOAN”
               Chắc chắn Hà Quảng cũng không muốn trả lời câu hỏi này nhưng trong một sat – na nào đó, tôi tin Hà Quảng và những cơn mưa sẽ mang theo nhiều khúc hoan ca tình ái.
                                                                                                 U Minh Thất, 29. 5. 2015
                                                                                                             LÊ NGHỊ