Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

Biển

Hà Quảng

Biển

Em để biển cho ai
Mà sóng xô bờ cát
Em có nghe biển hát
Khúc nhạc chiều vi vu.

Biển lặng lẽ âm thầm
Dâng ngàn năm thương nhớ
Tình yêu em một thuở
Giấc mơ nào cho em?

Biển bao đêm trăn trở
Anh biết nói sao đây
Khi tình yêu con sóng
Vỗ dạt dào ý thơ.

Anh lặng lẽ âm thầm
Biển cho đời nỗi nhớ
Biển cho đời vần thơ.
Em có nghe biển hát?

Câu thơ tình anh viết
Vương tóc mềm gió bay
Em ơi! Em có hay?
Biển mình đang bão tố.

Em để biển cho ai?
Mà sóng tràn dữ dội
Mùa đông về chi vội
Sóng thét gào biển khơi

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

Tiếng lòng

Hà Quảng


Tiếng lòng

Không khí 20. 11 tràn về bục giảng
trên tấm bảng đen có dòng chữ “chào mừng…”
tôi cảm thấy ấm lòng
khi nhận những đóa hoa
những dòng tin nhắn
của học sinh cũ trên khắp mọi miền.

ngày 20. 11 lại về
cũng như tôi và bao người khác nữa
biết bao điều muốn nói
biết bao điều nghĩ suy…

hơn 30 năm trong sự nghiệp “trồng người”
hơn 30 năm một chặng đường dài
giờ ngoảnh lại thấy mình vẫn vậy
dẫu mái tóc xanh giờ đã bạc màu.

cuộc sống đôi khi nhiều điều ngang trái
nhưng tôi luôn nhận được niềm vui
luôn chắp cánh ước mơ
luôn chắp cánh cho những vần thơ
may mắn cho tôi được làm nghề dạy học!


Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2015

Chiều mưa Sài Gòn

Hà Quảng

Chiều mưa Sài Gòn

anh đợi em nơi cánh cửa mùa thu
mùa thu hoang vắng quá
vầng lá vàng rơi nhẹ
lững lờ từng đám mây
chầm chậm trôi.

anh thấy nơi cánh cửa ấy có những ngày qua
ngày qua em cho anh bao yêu thương trìu mến
cho anh những vần thơ ngọt mềm
mái tóc em chiều Sài Gòn lộng gió

Sài Gòn nên thơ
Sài Gòn một chiều mưa
một chiều mưa từng giọt lưa thưa
Gieo vào lòng anh nỗi nhớ

anh gọi thầm tên ai
trong chiều mưa năm ấy
em có nghe tiếng động bên hiên nhà
hay tiếng động thốt lên từ con tim
chiều mưa Sài Gòn.

Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015

THẢNG THỐT TIẾNG MƯA RƠI TRONG TẬP THƠ “MƯA HOANG” CỦA NHÀ GIÁO, NHÀ THƠ HÀ QUẢNG

THẢNG THỐT TIẾNG MƯA RƠI TRONG TẬP THƠ “MƯA HOANG”
CỦA NHÀ GIÁO, NHÀ THƠ HÀ QUẢNG
Tháng năm, chùm hoa phượng vĩ xòe nở đỏ thắm, tiếng ve râm ram suốt ngày, giờ kiểm tra học kì II, tổng kết năm học ở các trường là thời gian học trò cuối cấp chuẩn bị tạm biệt nhau để bước vào đợt nghỉ hè hoặc thi tuyển vào đại học. Tập thơ “Mưa hoang” của nhà giáo, nhà thơ Hà Quảng được xuất bản giới thiệu với công chúng yêu thơ như đợt gió mát lành, cơn mưa chiều bất chợt… làm nhẹ bước chân bạn đọc giữa ngày hạ nóng bức xứ sở miền Trung.

Đây là tập thơ thứ ba, sau tập thơ: Con sóng tình yêu (2010), Thao thức (2013), với 48 bài thơ với chủ đề quen thuộc về tình yêu quê hương, gia đình, đôi lứa trong thế giới ảo thực. Hà Quảng với độ cảm xúc “chín” ở tứ thơ, các câu chữ và từng bài thơ, ngôn ngữ sử dụng bình dị, chân phương, mộc mạc đôi lúc “phiêu” với chính mình. Anh làm giàu ngôn ngữ thơ với thủ pháp ước lệ, thăng hoa, đầy nhạc điệu. Quê nhà giáo, nhà thơ Hà Quảng ở Năng Xã, Nghĩa Hiệp mà nơi ấy có: “Con đường làng vương vương màu nắng/ Hoa ngọc lan nhà ai… theo gió đi về” (Chiều sông quê), một hình ảnh rất gợi gần gũi thân thương. Ai mà không đi lên từ chính quê hương mình: “anhtựa vào kí ức… anh cảm nhận bao điều/ man mác tình em/ và dòng sông quê mẹ” (Dòng sông quê mẹ). Hình như “cơn mưa” đã day dứt, ám ảnh trong thơ Hà Quảng: “Một chiều mưa bên kia sông Vệ/ Anh lặng thầm theo kí ức thời gian/ Em xa xôi hiện về bên bến vắng/ Mưa nhòa từng giọt mưa rơi…” (Tiếng mưa rơi), hay ta bắt gặp hình ảnh mưa nên thơ: “Mưa về trên Đồng Cát/ Thị trấn nhỏ bình yên/ Để lòng ai nhung nhớ/ Một khoảng trời vô biên…” (Chiều mưa Đồng Cát). Bất chợt nắng, bất chợt mưa, thời tiết cũng nhõng nhẽo, làm mình làm mẩy với Đất và Người: “Cơn mưa hoang rong chơi về phố biển/ Gió nồng nàn gợi dáng thu xưa/ Chùm hoa dại trầm mình trong mưa/ Mưa mùa này thường hay bất chợt…” (Mưa hoang). Sông Vệ, con sông quê hương nhắc anh nhớ lại những kỉ niệm vơi đầy, chuyện con đò bến nước, với lở bồi duyên phận: “Ngày mai em về sông Vệ/ Nhớ thương con sóng vỗ bờ/ Nhớ thương ngày xưa còn đó/ Trăng mờ lạc lõng bơvơ…” (Ngày mai em về sông Vệ). Anh yêu Biển, tình yêu dành cho Biển của Hà Quảng cũng thật thiết tha. Anh có một số bài thơ sáng tác về chủ đề ”Biển đảo” được chọn đăng trên một số báo, tạp chí trong những năm qua. Người lính Hải quân với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc nơi đầu sóng ngọn gió: “Anh lính đảo vững vàng tay súng/ Bảo vệ chủ quyền lãnh hải biên cương.” ((Mùa xuân trên đảo Trường Sa). Tập thơ “Mưa hoang” có một số bài thơ thơ về trường lớp, tình cảm của anh dành cho ngôi trường nơi anh được đào tạo Trường đại học sư phạm Quy Nhơn, nơi ấy: “Hàng me tây góc phố/ Hương sứ nơi giảng đường/ Phòng em hoa giấy nở/ Tâm hồn ai vấn vương?…” (Quy Nhơn ngày về). Mái trường anh đang giảng dạy cho bao thế hệ học sinh nay đã trưởng thành: “Như cánh chim tung khắp mọi miền/ Sau hai mươi năm các em trở về trường cũ/ Thăm thầy cô gặp bạn bè ngày ấy/ Niềm vui dâng tràn sau hai mười năm…”, tình thầy trò ấm áp sẻ chia những kỷ niệm cũ trong ngày hội ngộ. Ở một góc khuất khác, thơ tình của Hà Quảng cũng thật mãnh liệt, thiết tha, có thể là tình yêu đơn phương từ một phía, anh tự hỏi chính mình: “nhưng em biết không: nỗi nhớ/ đang hoành hành/ đang trăn trở/ dông bão lòng anh” (Nỗi nhớ). Những bí mật về tình yêu của anh vẫn còn dấu kín nhưng đối với Thơ thì bộc lộ ra ngoài: “ Em bỏ quên anh cũng chẳng còn nhớ nữa/ Chiều đơn côi lặng lẽ áng mây chiều/ Chiều đơn côi ai tìm nghĩa chữ yêu/ Còn bí ẩn bao điều chưa nói.” (Bao điều chưa nói). Khác với dáng vẻ đạo mạo mô phạm của một nhà giáo, kỷ niệm cũ ở anh luôn ùa về, những vùng đất và con người anh từng đi qua, luôn yêu thương chân tình đầy cảm xúc: “trời Quảng Ngãi giăng giăng mây tím/ em dịu hiền man mác dáng thu/ trong khoảng lặng thinh/ chiếc đồng hồ/ tíc tắc/ tíc tắc/ từng tiếng buông rơi…” (Thời gian đừng qua mau).
Khép lại tập thơ “Mưa hoang” của Hà Quảng, bạn đọc sẽ được cảm nhận với những bài thơ nhẹ nhàng hoặc tìm cho mình những lý giải thú vị của tác giả về tình yêu “mưa”, dù là mưa “hoang”. Thảng thốt tiếng mưa rơi, những rung cảm về tình yêu quê hương, tình yêu đôi lứa… trong tập thơ sẽ lắng đọng lại trong mỗi chúng ta sau khi đọc hết tập thơ./.
Sông Vệ,14/5/2015
HỒ NGHĨA PHƯƠNG

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

Sài Gòn vào thu

Hà Quảng
Sài Gòn vào thu
Tặng: Lê Dân

Những giọt mưa rơi
Xôn xao cơn gió chuyển mùa
Sài Gòn vào thu
Long lanh giọt sương
Ngọt ngào.

Những biệt thự trầm mình trong mưa
Mưa lất phất
(cơn mưa không hò hẹn)
Mềm mại tóc em.

Mùa thu này Sài Gòn
Mưa từ phía em nỗi nhớ ngọt mềm
Mưa từ phía anh nhiều trống vắng
Hàng cây xanh bên đường lặng im…

Em đến Sài Gòn khi tuổi vừa mười tám
Anh đến Sài Gòn như một lữ khách tha hương…
Mỗi người
Mỗi…con đường
Gặp nhau
Điểm hẹn.

Sài Gòn hiền hòa
Trong anh
Trong em
Sài Gòn vào thu

Quảng Ngãi, 25. 8. 2015

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Bao điều ao ước

Hà Quảng

Bao điều ao ước

Anh gặp em ngày Sài Gòn đầy nắng
Tháng bảy về bao nỗi nhớ thương
Nỗi nhớ ấy phủ màu ngày tháng đợi
Thổn thức hoài tình ai vấn vương.

Có phải tình em xanh màu lá cỏ
Trời Sài Gòn bất chợt cơn mưa
Nắng dịu nhẹ như mắt em sũng ướt
Lời tình yêu thắp cánh thu xưa.

Anh biết nói sao để gọi là vừa
Màu nhung nhớ trải dài ngày tháng rộng
Trái tim anh có lần bỏ ngỏ
Để nhớ nhung thầm lặng chờ mong.

Không biết bây giờ đường tình có cong
Vệt nhớ vệt thương nắng chiều mong đợi
Ở bên ấy ai cảm màu phẳng lặng
Sao bên này nỗi nhớ cứ đầy vơi.

Khoảng cách bao năm nhung nhớ vọng về
Màu nhớ ấy lặng thầm trong khóe mắt
Nắng Sài Gòn gợi bao điều rất thật
Còn bao điều ao ước phải không em?

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

Đầu tháng bảy

Hà Quảng
Đầu tháng bảy

Tháng bảy rồi em có nhớ không?
Cơn mưa nào năm ấy
Tình em một thuở
Sợi nhớ, sợi thương chạm vào ký ức.


Có phải bây giờ có người chờ mong?
Có ai đợi ai xanh màu nhung nhớ?
Đầu tháng bảy mộng mơ
Đầu tháng bảy suy tưởng.

Ai là người tương tư?
Ai là người thương nhớ?
Em ơi!
Em có biết?
Đầu tháng bảy sao nhớ thương nhiều?